Dạ di — dịch thơ Louise Glück (1)

Dạ di Đây thời khắc khi người gặp lạinhững trái thanh lương trà chín đỏvà trên bầu trời sẫm đennhững dải chim đêm di trú.Cứa lòng tôi suy tưngười chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—những thứ mà ta vẫn tựa nương,chúng thảy đều biến mất.Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?có... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑