Dạ di Đây thời khắc khi người gặp lạinhững trái thanh lương trà chín đỏvà trên bầu trời sẫm đennhững dải chim đêm di trú.Cứa lòng tôi suy tưngười chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—những thứ mà ta vẫn tựa nương,chúng thảy đều biến mất.Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?có... Continue Reading →
Tao vẫn đứng lên — dịch thơ Maya Angelou
Tao vẫn đứng lên Mày có thể ghi tao vào lịch sửBằng những lời dối trá đắng cay,Mày có thể đạp tao vào đất bụi,Nhưng cũng như cát bụi, tao sẽ lại đứng lên ngay. Tao tự tin, mày có thấy tức không?Sao trông mày có vẻ rầu rĩ thế?Chắc tại tao đang bước đi... Continue Reading →
Về cái chết, không ngoa — dịch thơ Wislawa Szymborska
Về cái chết, không ngoa Nó chẳng biết đùa,chẳng tìm thấy một vì sao, hay kiến tạo một cây cầu.Nó chẳng biết gì về thuê dệt, đào mỏ, làm nông,đóng thuyền, hay làm bánh. Trong kế hoạch của chúng ta cho ngày mainó nắm giữ từ ngữ cuối cùngluôn nằm sát bên dấu chấm. Nó... Continue Reading →