từ Trong Những Mảnh TỰ NHIÊNDù không thật như tư duy hay khả thể. Lối đọc của tôi, bắt đầu với cái đã có, chuyển vào cái đang là. Giống như việc nhấc một bàn tay lên không chắc là để mô phỏng khoảng thời gian hay bắt chước sự trôi chuyển. Miễn sao hình... Continue Reading →
Làm — dịch thơ Rosmarie Waldrop (3)
Làm Tôi thường không biết làm gì. Hay liệu tôi có muốn làm không.Bình minh đã ló dạng từ lâu trong khi tôi vẫn còn đang kéo lê những gót chân trong óc não sình sệt của mình, hy vọng chút cà phê, rên rẩm một âm Si giáng. Để chuẩn bị nhào vào hành... Continue Reading →
Ánh tà dương — dịch thơ Rosmarie Waldrop (2)
Ánh tà dương — cho Sophie Hawkes 1 Đứng trên ban công nhìn xuống Seekonk. Và ngập trong suy tưởng về mùa đông. Bạn tôi. Và say mèm vang đỏ tôi. Nghĩ về quyền lực. Của một từ đơn nhất. Chẳng hạn “sự thật”. Khi tôi biết cái điều quan trọng. Nằm ở giữa.Nhưng làm... Continue Reading →
Thiệp tình không thể gửi — dịch thơ Rosmarie Waldrop (1)
Thiệp tình không thể gửi 1Tình yêu độc nhất của em. Cứ mải mê vắng mặt.Người nhìn thấy ánh sáng, nghe thấy tiếng động, cảm thấy sức ấm mặt trời. Người có chắp nối chúng lại thành một “ngày” không?Người băng qua những vỡ vụn. Đi tới.Người chẳng thể nữa rồi.2Bởi vì, tình yêu của... Continue Reading →
Hoa anh túc đỏ — dịch thơ Louise Glück (3)
Hoa anh túc đỏ Vĩ đại thaykhi chẳng có một tâm trí. Cảm giác:ồ, ta có những thứ đó; chúngcai trị ta. Ta cómột chúa tể trên thiên đàngđược gọi là mặt trời, và hãy mở toangvì Chúa, cho ngài thấyngọn lửa trong tim ta, lửanhư hiện thân của ngài vậy. Vinh quang ấy có... Continue Reading →
Đừng yêu những tình nhân nửa vời – dịch thơ Kahlil Gibran (2)
Đừng yêu những tình nhân nửa vời Đừng yêu những tình nhân nửa vờiĐừng tiếp đãi những bằng hữu nửa vờiĐừng thoả mãn với những tạo tác của những tài năng nửa vờiĐừng sống một nửa cuộc đờiVà đừng chết một cái chết nửa vờiNếu ngươi chọn im lặng, thì hãy im lặngKhi ngươi nói,... Continue Reading →
Một thần thoại về nỗi tận tâm — dịch thơ Louise Glück (2)
Một thần thoại về nỗi tận tâm Khi Hades quyết định yêu cô gái nàylão nặn cho nàng một trái đất song sinh,mọi thứ hệt như thế, ở dưới đồng cỏ kia,lão chỉ đặt thêm một chiếc giường.Mọi thứ hệt như thế, kể cả ánh mặt trời,bởi vì thật khó khăn cho một cô bétừ... Continue Reading →
Nỗi sợ — dịch thơ Kahlil Griban (1)
Nỗi sợ Chuyện kể rằng, trước khi ra tới đại dương,có một dòng sông vô cùng run sợ.Nàng nhìn lại dặm trường mình đã đi qua,từ những đỉnh non cao,con đường uốn quanh những khu rừng, làng mạc.Và trước mặt nànglà biển khơi vô bờ bến,đi vào đó dường nhưlà mất tăm mãi mãi.Chẳng còn... Continue Reading →
Đêm xuân — dịch thơ Sara Teasdale (1)
Đêm xuân Công viên đêm mù khơi, Rủ rèm che thế giới,Đèn khuya mỏi mi rơi Lóng lanh mờ trong khói.Phố vắng óng ánh vàng, Hồ sương vàng óng ánh,Ánh đèn tựa nét gươm, Tròng trành làn ảo ảnh. Lẽ nào chẳng đủ saoVẻ đẹp này giáng phủXuống tôi đã nghẹn... Continue Reading →
Dạ di — dịch thơ Louise Glück (1)
Dạ di Đây thời khắc khi người gặp lạinhững trái thanh lương trà chín đỏvà trên bầu trời sẫm đennhững dải chim đêm di trú.Cứa lòng tôi suy tưngười chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—những thứ mà ta vẫn tựa nương,chúng thảy đều biến mất.Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?có... Continue Reading →