Đừng yêu những tình nhân nửa vời – dịch thơ Kahlil Gibran (2)

Đừng yêu những tình nhân nửa vời Đừng yêu những tình nhân nửa vờiĐừng tiếp đãi những bằng hữu nửa vờiĐừng thoả mãn với những tạo tác của những tài năng nửa vờiĐừng sống một nửa cuộc đờiVà đừng chết một cái chết nửa vờiNếu ngươi chọn im lặng, thì hãy im lặngKhi ngươi nói,... Continue Reading →

Nỗi sợ — dịch thơ Kahlil Griban (1)

Nỗi sợ Chuyện kể rằng, trước khi ra tới đại dương,có một dòng sông vô cùng run sợ.Nàng nhìn lại dặm trường mình đã đi qua,từ những đỉnh non cao,con đường uốn quanh những khu rừng, làng mạc.Và trước mặt nànglà biển khơi vô bờ bến,đi vào đó dường nhưlà mất tăm mãi mãi.Chẳng còn... Continue Reading →

Đêm xuân — dịch thơ Sara Teasdale (1)

Đêm xuân Công viên đêm mù khơi,     Rủ rèm che thế giới,Đèn khuya mỏi mi rơi     Lóng lanh mờ trong khói.Phố vắng óng ánh vàng,     Hồ sương vàng óng ánh,Ánh đèn tựa nét gươm,     Tròng trành làn ảo ảnh. Lẽ nào chẳng đủ saoVẻ đẹp này giáng phủXuống tôi đã nghẹn... Continue Reading →

Dạ di — dịch thơ Louise Glück (1)

Dạ di Đây thời khắc khi người gặp lạinhững trái thanh lương trà chín đỏvà trên bầu trời sẫm đennhững dải chim đêm di trú.Cứa lòng tôi suy tưngười chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—những thứ mà ta vẫn tựa nương,chúng thảy đều biến mất.Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?có... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑