những hẻm núi mềmnhững khe sâu trũngnhững nghiêng nghiêngnhững dải đá liềnnhững tàu lánh nạnnhững đêm điênnhững emnhững tôinhững sớm trưa chiều mỏngnhững hoa khói giữa dòngnhững lòng nhauđã chíntrong nhau.
Đông Nam Á
những vòng ôm bản xứruộng mặn và gió mùatóc xoà trên đỉnh thápcỏ rậm dưới chân mưaxương gầy đường lá rụng hằn vết cắn răng cưaem rời chỗ đứng dậybỏ lại mùa trái chua.
Chiếc ru
rằng xưa có chiếc người conrơi từ biển bé xuống hòn núi togặp thời một vụ mùa nođá lên lớp lớp tròn vo bụng kìachiếc người gặp chiếc người kiachiếc kia rơi xuống từ ria mâm trờitrên trời có cái gì thờichiếc kia bảo có một lời ru thôirằng xưa có chiếc người rơirơi từ... Continue Reading →
Ngày ra đời của gió
hãy viết gì viết gì đừng là thơlà một tiếng bơ vơ bên kia thếvào làm sao chân nào bước trước đâyri là răng tôi chẳng hiểu ngờ ngâyxin cho tôi neo một tiếng im imcó lũ mưa cài chặt khoá thiếu niênnghiêng cái đầu hỏi mớ bòng ngày cũchợ đồng xa dằng dặc tiếng... Continue Reading →
Chức nữ
giấc ngủ chim hồthấm thầm cây lệgốc dâu neo gióngày ló chân mưa gió nhao về tổmớm mơm nắng thổ qua khetay vít nhánh trời đu thân cửibuồn chi chức nữ khoen trâumẹ bảo em cây ươm dưới gối cây trèo vào nhãn nhĩ châu dươngmẹ dặn em em nhoen chớp nghĩách khoen trâu bừa... Continue Reading →
Mặt trời im lặng
Dưới trăng Tôi nhận ra mình đang chạy trên những tường thành. Bằng một cách nào đấy, tôi đã trốn thoát đám người nhốn nháo phía dưới. Bỏ lại thành phố sau lưng, tôi leo trèo qua những tường vách để tìm đường thoát khỏi những mê lộ ngoằn ngoèo. Cuối cùng, tôi cũng tới... Continue Reading →
Sương
rũ rơi từng giọt ngọcmùa đông vương ngón taytràng hoa từ vườn mẹsáng nay tin mới hayanh đi ra ngõ biếcanh ngậm giọt sương cayanh ngửi mùi rêu cũáo đông xưa mới maycó khi là đầm lặngcó khi là trúc laycó hôm anh hỏi khẽgió ơi sao vẫn bayrủ một trời hương phấndệt đầy đất... Continue Reading →
Xuyến chi
gỡ xong vạt xuyến chianh quay vào tư thấtlòng còn xao xuyến chiơi cơn mơ được mấtngắm chùm sao xuyến chivô tình trên vạt đấtlòng còn xao xuyến chichưa từng sao được mất.
Bài học của mùa xuân
Làm sao tôi chỉ được cho ngườiđêm mãn khai những bông cải vàng âm thầm nở,và vì sao thả neo xuống thấpgần chạm nơi làm dấu lãng quên,bí mật để quên một bí mậtđủ để người ngước lên mến yêu tinh túvà học bài học của mùa xuân.Hãy một mình trầm ngâmnhưng đừng quên hé... Continue Reading →
Trò chuyện
nụ cười bên kia bờ sônglung linh trong khói ấm ngày mùangười chèo thuyền chống cây sào làm gậythuyền thả trôicập lau sậy lưa thưasớm tuôn mưasông đan chiếu cóirặt sao trôichuyện xưa chuyện mớichợt xa xôimột điều chợt nhớlại quênmột điều định nóilại thôi…