Đinh Thảo

xa lộ chiều tối naymưa giăng ngáiem ngủ trên vai anhcơn mơ tê táianh muốn khócnhững bông hoa vệ đườngủ nỗi buồn rét mướtđưa em về mà tưởng đưa em ra khơicơn ngủ dọc đườngban chút ơn thơ dạiđâu đó trong ngày xưaanh đã từng muốn nhớmột khắc chiều nayanh đi chậm lạinhững mong em... Continue Reading →

Ân ái

len lỏi giữa dòng nước mát ngai ngái hơi thở ao đầmtôi lần sờ những mái chèo thô vụngem loay hoay rẽ nước đưa đường tôi đắm nhiễm trong sự tinh khiết của emnhư niềm ước mong diễn đạtmãi đi tìm nỗi khao khát lắng nghenỗi cô đơn ồn ãvẫn siết vây niềm thanh thản... Continue Reading →

Một phiếm định rong rêu

khi những ước vọng vỡ tan anh vẫn còn một khối rong rêu trong trí tưởngnơi buổi chiều mọc lên lời ca của sông hồ gióđến lượt lũ chim thay áo cho cơn dôngvà bữa cơm chiều không còn tay ai dệt khóinhững lời nói dối tôi gieo chẳng may lại nở thành bụi hoa... Continue Reading →

Trú địa cuối cùng

trong buổi chiều đời phiền muộntôi thẫn thờ nhìn nắng nhuộm cỗi những bức tườngnhững phiến lá nonmột bài thơ cô đơnbảy vì sao lạc lốitôi làm dịu linh hồn bằng cách liếm láp chút nhựa câyvà sửa soạn hành trang đi vào đêm tốitôi run rẩy vẽ một dấu chấm than cuối dòngnhư mũi... Continue Reading →

Mu

đêm qua cái mu rùa ấy nện vào cánh cổng tôi rất dữ dội, thế mà đêm nay, khi đang thiu ngủ, khi đứng trước cánh cổng của giấc mơ, và nằm sấp như con rùa không mu, tôi mới nhớ lại cái mu rùa trong giấc mơ đêm qua. nhưng lẽ nào tôi vừa... Continue Reading →

Dột

tôi sẽ nói mãi về những tinh cầuluân chuyển quanh ngón taytạo ra mùa và ngày đêm nỗi nhớ chuyến tàu trôi luân hồi tôi đã lỡanh cứ lặng yên thôimưa trên lòng tay vỡkhum cách chi vẫn dột hoàidang dởtôi nhìn qua vết thươngcuộc tình xuyêntháng nămchẳng níu những tinh cầu mọng trĩu dột... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑