Thần thoại kẻ điên vượt núi

1.ngày này những quả táo chín đỏ mọng nước ối và con quỷ không chờ được sinh rata cần chi đọc lại tờ chứng thư cuộc tình của những chiếc lá không kịp quay trở lạibầu trời đẫm tinh tương và thơ ca gục ngã sau bao đêm canhgác giấc ngủ con người những con... Continue Reading →

Cái cây

tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi nên ngừng cái gì lại? tôi nên tiếp cái gì đây? tôi là lối đi để người đi lại. người muốn đi lại cái gì đây? tôi là... Continue Reading →

Mốc-theo câu [bờ] ru

ờ hồi đó tôi cũng chẳng có gì để nói đâu. ba cái vặt vãnh hoa khói cuối trời ấy mờ. thế rồi sao anh tới đây. tôi có hẹn. có hẹn với một cái nốt ruồi. nó ngự nơi nao. nơi một chữ tượng hình xăm trên da bạc. ồ vậy à. chắc là... Continue Reading →

Khi ngày sa vào chĩnh thóc mọc mầm xuân

1.bầu trời nhiều mây quácó gì hay ho khônghoa nở kìaem là aicó con chimđi qua vùng không khímẹ tôi gặp lại tôinày tôi muốn hỏi em là aicó gì đâukhi thành cát bụiđừng trách tôi vô tâmong vàng tìm mậtem đi rồi phải khônghiển hiệnhoa đẹp quáđường đêm trăng sángông lão đánh cáem đến... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑