Thoạt tiên, Hắn nghĩ cơn ngứa xuất phát từ gần bẹn trái. Đưa tay toan gãi, nó biến mất. Một hiện tượng không lạ. Có thể lờ đi.3 phút sau, một tín hiệu ngứa phát ra sau vai phải. Lại báo động giả. Vẫn lờ đi được.2 phút, lặp lại. Vẫn chịu được.1 phút. Độ... Continue Reading →
Khi thời đại cà sa đã quá vãng
Khăn áo. Một sớm tháng Giêng. Em về thăm những mạng nhện giăng trên sương cỏ. Mé đường có người chít khăn, nheo mắt, phóng chiếu tia nhìn dai dẳng từ quá khứ. Phía trước, một vạt nắng không tuổi, bao dung cả hài gấm lẫn chân chì. Em đi qua vùng nhiều bóng mát. Rêu ngái bện khói nồng. Vài phẩm quả đã lưu vết răng của loài gặm nhấm như vết sẹo bỏng hằn vơi trên đầu lão sãi.
7 bài thơ gan góc
Sáng nay, dậy sớm, đọc Trần Dần — Ghi 1954-1960. Đến bài Cách nhìn sự vật của nhà thơ Tố Hữu, bỗng thấy phải tự "kiểm thảo" lại mình. Phải xét lại xem mình có thiếu cá tính, lười biếng, lảm nhảm, công thức, cách nhìn nhỏ bé, ỷ lại, bao phủ lên vấn đề... Continue Reading →
Mỏng
gió vẫn thổitrang sách cháycuộn mình ngày tháng mỏnganh đi qua vai emnhững hình nhân cười cợtrồi em biết chi con phố mỏng cháy thành than tạt mạnhchúng ta bay trên những phím rêu thưaanh cũng mỏngem cũng mỏngcâu thơ mỏng manhvắt trên lưỡi dao mỏngnhững vết bỏng cũng mỏng mảnh như lá mùa xưaem... Continue Reading →
Chắc chỉ còn bóng tối của những thiên hà là cố hữu
Cánh của loài đoạ tiên còn vương nước mắt Neverland,nàng bị Peter Pan đâm trúng,bầu trời vỡ vụn,ngổn ngang bên những gốc cây đen.Hành trình Misissippi Huck Finn cũng là kẻ tàn nhẫn,hắn khởi tạo cuộc loạn lykhi nhẫn tâm khua chèo làm ánh trăng tan vỡ.Hoàng Tử Bé ơi,có ai còn đợi chàngmãi một... Continue Reading →
Ở đó
tôi thức dậy vào buổi chiềusự êm ái nhắc tôi nhớ về một bài thơcó một cái cây giữa ngàn cái câycó ngàn chú chim chơi giỡn trên một cái câyngày kia chú chim cuối cùng đã rời đivì mùa đông chạm ngõcái cây cũng muốn rời đi theo những chú chimvì nghĩ rằng mình... Continue Reading →
Xin vâng
— tặng Tường Vânkhi anh bật lên một ô cửa mới, gió hỏi rằng ngày hôm qua anh đã ở đâu?nơi nao là nhà?em biết đấyhơi ấm em là dung môi rửa trôi những vết thương của gióanh khoả tay thành dòng nướcsẽ chẳng làm kinh động thiên hàem biết đấyđêm là khi ta chìm... Continue Reading →
Hành hương
Ngày trở về trái đất,anh không chắc mình còn giữ được hình hài xưa cũ.Bụi vũ trụ đã bào mòn gần hết,anh không còn chân để đi cùng trọng lực, không còn tay vì lâu lắm không cầm nắm thứ gì.Không còn cả những phân tử tương thích với hành tinh này,và trái tim cũng... Continue Reading →
Biết đâu xứ ấy chẳng có mùa
Bây giờ là mùa thu. Tôi có thể kể một câu chuyện chăng?Vâng, tôi muốn kể một câu chuyện vậy thôi. Tôi muốn kể chuyện ngay khi tôi chẳng có câu chuyện nào để kể. Người sẽ đi cùng tôi những bước lang thang này chứ?Người biết cảm giác này? Cảm giác muốn kể chuyện... Continue Reading →
Eo chữ
Bạn đã bao giờ chỉ nhìn vào những cái eo chữ? Tôi nói cái phần lồi lõm thụt thò của những cái cuối câu đang chìa chân ra biển. Chúng có giống mộng người phương Đông thấy mình hoà chung nguồn với sóng? Cái eo chữ vỗ theo thủy triều in những chuyển động trên... Continue Reading →