Riêng tư

Quả đúng. Tôi còn mê man triển lãm cái sự mình lắm. Dẫu Pressfield bảo thế là làm vì động cơ thứ bậc chẳng phải vì cái lãnh thổ riêng tư. Ừ. Tôi còn mê rêu rao cái sự mình riêng tư lắm. Chẳng mấy khi tôi thấy tôi đẹp ngoài những lúc tôi…Nhưng nếu... Continue Reading →

Bạn

Tôi có một cảm xúc đặc biệt với những cô gái bằng tuổi. Hãy hiểu cho, khi tôi viết điều này, tôi không có cảm giác rõ rệt gì về tuổi của mình. Và với những cô gái (nghe nói là) bằng tuổi tôi, tôi lại càng thấy mơ hồ hơn về tuổi tác của... Continue Reading →

Và sau đó sẽ chẳng còn sau đó

Hãy viết câu mở đầu và đó là điều duy nhất chàng cần làm, hỡi thi sĩ. Sau đó, chàng có thể lui ra, yên nghỉ.Nhưng chúng tôi cần một lời lẽ mở đầu, hỡi ôi thi nhân run rẩy. Sau đó, chàng có thể đi, có thể đi và không cần trở lại. Nỗi... Continue Reading →

Tìm chữ

Những con chữ biết đợi chờ. Xếp mình sau những ký ức của người. Người phải đi qua biết bao buồn vui, quên nhớ, mới chạm được vào chữ. Lúc đó, chữ đã hoá tro. Người thõng tay vào vùng mông lung rỗng tuếch. Lúc đó, chữ đã hoá lời. Người không còn nhìn bằng... Continue Reading →

Khách

Bỏ quên cái xứ này lâu lắc rồi. Tôi cứ bày bừa ra những chỗ những nơi rồi lại thấy mình chẳng thuộc về nơi nào cả.Tôi lại bỏ đi. Lại làm thêm những xứ khác, những tôi khác. Để mỗi khi quay về chốn xưa, lại thấy mình là khách. Lại tự hỏi rằng... Continue Reading →

Kẻ hoài nghi tín cẩn

Anh ngác ngơ ngó xuống, còn bỏ quên cái gì ở dưới những bánh răng kia ư? Có và không. Thứ duy nhất vẫn ở trong hai lòng bàn tay anh, và anh cần khum tay mà đi tới. Để đi xuống cỗ máy dưới kia hòng tìm một thứ gì bỏ sót, anh sẽ... Continue Reading →

Khi thời đại cà sa đã quá vãng

Khăn áo. Một sớm tháng Giêng. Em về thăm những mạng nhện giăng trên sương cỏ. Mé đường có người chít khăn, nheo mắt, phóng chiếu tia nhìn dai dẳng từ quá khứ. Phía trước, một vạt nắng không tuổi, bao dung cả hài gấm lẫn chân chì. Em đi qua vùng nhiều bóng mát. Rêu ngái bện khói nồng. Vài phẩm quả đã lưu vết răng của loài gặm nhấm như vết sẹo bỏng hằn vơi trên đầu lão sãi.

Biết đâu xứ ấy chẳng có mùa

Bây giờ là mùa thu. Tôi có thể kể một câu chuyện chăng?Vâng, tôi muốn kể một câu chuyện vậy thôi. Tôi muốn kể chuyện ngay khi tôi chẳng có câu chuyện nào để kể. Người sẽ đi cùng tôi những bước lang thang này chứ?Người biết cảm giác này? Cảm giác muốn kể chuyện... Continue Reading →

Trong vườn

Lấp lánh như nắng hồ, êm đềm như gió sớm, tôi bỗng nhận ra... Tôi yêu em.Em ngồi lặng lẽ trong vườn, tách trà ủ ấm đôi tay nhỏ, đôi mắt xa xăm nhìn về miền nào đó, chắc là nhiều nắng thơm và bướm lạ. Tôi ngồi đây, không quá gần, với tay không... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑