tôi nghĩ về những cái răng kẹt đâu đó trong lịch sử sở thú. không. hôm nay tôi không viết về nó. tôi nghe thấy chút tipsy trên đường tìm chỗ đậu xe và hàng bánh tráng nướng. về điếu thuốc đầu tiên của nàng trước cửa bưu điện. về gã giữ xe lấy tôi... Continue Reading →
Tôi ra cuối bãi mặt trời
tôi sẽ vươn mãi chùm tay mười chín ngón. vươn xa tận cuối bãi mặt trời. nàng tắm rửa cho bầu vú đêm đựng máu. tôi còn mải miết vẽ đường vào ngôi đền thờ lũ sóng. tôi muốn vút vang một tiếng xé đôi tấm gương mỏng như phiến sa-tanh. nhìn tôi đi. nhìn... Continue Reading →
Mu
đêm qua cái mu rùa ấy nện vào cánh cổng tôi rất dữ dội, thế mà đêm nay, khi đang thiu ngủ, khi đứng trước cánh cổng của giấc mơ, và nằm sấp như con rùa không mu, tôi mới nhớ lại cái mu rùa trong giấc mơ đêm qua. nhưng lẽ nào tôi vừa... Continue Reading →
Của con người không còn khuôn mặt
xin người nhìn vào đây, những lối men theo hàng hàng cây chữ. vài chiếc rễ chìa ra đoán định xuất thân của những bước chân vô định. tôi vục mặt vào vũng bùn vì đêm nay chẳng có bầu vú nào cho linh hồn trẻ thơ tôi đùa nghịch. nàng gói lại những hình... Continue Reading →
Cái cây
tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi nên ngừng cái gì lại? tôi nên tiếp cái gì đây? tôi là lối đi để người đi lại. người muốn đi lại cái gì đây? tôi là... Continue Reading →
Mốc-theo câu [bờ] ru
ờ hồi đó tôi cũng chẳng có gì để nói đâu. ba cái vặt vãnh hoa khói cuối trời ấy mờ. thế rồi sao anh tới đây. tôi có hẹn. có hẹn với một cái nốt ruồi. nó ngự nơi nao. nơi một chữ tượng hình xăm trên da bạc. ồ vậy à. chắc là... Continue Reading →
Dế
tôi nghe tiếng nước chảy. vài khắc nữa tới nửa đêm. nửa đêm và nửa hồn tôi trải dài ngoài những cánh đồng dế. tôi nghe mùi mật mát. những cánh đồng cỏ dại. nơi chốn đi về của câu hát hoang nhiên. tôi lăn. tôi bò. tôi ngủ sâu một giấc cỏ. hãy để... Continue Reading →