Hà Nội

Hà Nội ôm trong mình những kẻ tha hươngnhững khối nhà nhe răng gầm ghè nhaunhững người nuốt mắt nhaunhững bức hồng leo đã diệt chủng từ lâu hoặc chưa bao giờ từng nởHà Nội ôm trong mình một khối sương mùkết thành một lữ quánđám người len lỏi giữa đám mây khóimột con tàu... Continue Reading →

Khải hoàn xanh

tôi đã yêu màu xanhtrong đoạn mở đầu chương nhạc kịchhọ bước ra đem bình minh rót đầy từng ly trĩu mọnghọ uống màu xanh lên mentrong cuộc chiến đêm quasau tàn tích sáng nay họ ủ thêm dăm lời hối lỗitất cả chỉ là rượu xanhtôi tựa đầu vào ghế khán phòngnhấp giọt xanh... Continue Reading →

Một đêm

một đêm làm đường sắtnghe bánh tàu rít lênmột đêm làm mặt đấtnghe bước người xéo trênmột đêm làm người điênnghe chuyện đời bất tậnmột đêm làm đèn đêmsoi lệ người từng ngấn một đêm làm da phấnchiều tay ai thoả thuêmột đêm làm bùn lấmvấy chân người mỏi mêmột đêm làm hàng ếtrĩu vai... Continue Reading →

Đêm trong tu viện buồn

tu viện buồntu viện cô đơntu viện lạnhni cô buồnni cô cô đơnni cô lạnhni cô ôm gió ngủtu viện choàng chăn đensuối băng từ mắt phậtdập tắt ngọn vừa nhenni cô lên chánh điệnkhêu lại ngọn đèn thiềnđể tỏ soi công ántim phật có nhỏ nhennếu tim người rộng rãi nay con quyết một... Continue Reading →

Kỷ niệm hoang đường

pháo đài mang dáng emđàn bà thế kỷlũ chim biểnmúatrong nắng hèsóng tung bụi bọtkhoé mắt emthước phim ngày hôm quaem ngồi bên thềmmơgiấc dếrồi ta vẫn ra khơisóng khói là nhànhưng em còn ngồi đợisuốt buổi chiều ngả màu thế kỷpháo đài bị lãng quênnay chỉ là chỗ lui tớicủa những đàn chim biển... Continue Reading →

Đinh Thảo

xa lộ chiều tối naymưa giăng ngáiem ngủ trên vai anhcơn mơ tê táianh muốn khócnhững bông hoa vệ đườngủ nỗi buồn rét mướtđưa em về mà tưởng đưa em ra khơicơn ngủ dọc đườngban chút ơn thơ dạiđâu đó trong ngày xưaanh đã từng muốn nhớmột khắc chiều nayanh đi chậm lạinhững mong em... Continue Reading →

Ân ái

len lỏi giữa dòng nước mát ngai ngái hơi thở ao đầmtôi lần sờ những mái chèo thô vụngem loay hoay rẽ nước đưa đường tôi đắm nhiễm trong sự tinh khiết của emnhư niềm ước mong diễn đạtmãi đi tìm nỗi khao khát lắng nghenỗi cô đơn ồn ãvẫn siết vây niềm thanh thản... Continue Reading →

Một phiếm định rong rêu

khi những ước vọng vỡ tan anh vẫn còn một khối rong rêu trong trí tưởngnơi buổi chiều mọc lên lời ca của sông hồ gióđến lượt lũ chim thay áo cho cơn dôngvà bữa cơm chiều không còn tay ai dệt khóinhững lời nói dối tôi gieo chẳng may lại nở thành bụi hoa... Continue Reading →

Trú địa cuối cùng

trong buổi chiều đời phiền muộntôi thẫn thờ nhìn nắng nhuộm cỗi những bức tườngnhững phiến lá nonmột bài thơ cô đơnbảy vì sao lạc lốitôi làm dịu linh hồn bằng cách liếm láp chút nhựa câyvà sửa soạn hành trang đi vào đêm tốitôi run rẩy vẽ một dấu chấm than cuối dòngnhư mũi... Continue Reading →

Mu

đêm qua cái mu rùa ấy nện vào cánh cổng tôi rất dữ dội, thế mà đêm nay, khi đang thiu ngủ, khi đứng trước cánh cổng của giấc mơ, và nằm sấp như con rùa không mu, tôi mới nhớ lại cái mu rùa trong giấc mơ đêm qua. nhưng lẽ nào tôi vừa... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑