giờ-xoáy-nước (16)

em đã ngủ trong khi ngài kể chuyện. lúc em thức dậy thì ngài đã biến thành một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra. cái đoạn mà cái-gì đã xảy ra em lại chẳng lĩnh hội được, cái đoạn ấy lúc nào em cũng trượt qua, lúc nào em cũng ngủ trong khi ngài kể lể, hỡi Dalí đức vua kính... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (15)

đây là đoạn hối hả. đây là đoạn không thể dừng lại. đây là đoạn mọi thứ giống nhau kinh khủng và ta sẽ bị dồn vào tận cùng nếu không kiên quyết vận động. đây là biển khơi. và ta đang bơi. ta đang bơi giữa những kẻ đang bơi. ta đang bơi dưới... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (14)

và rồi sự tình ra sao khi đám dân trầm luân tị nạn mang dòng máu thợ mỏ đối mặt với khủng hoảng cạn kiệt hy vọng trên ốc đảo dương vật mắc cạn của ta? chúng lấy đâu ra nhiên liệu để tiếp tục vận hành những cái đồng hồ? chúng cảm thấy cơn... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (13)

khi cơn mưa quét qua thành phố này, nó để lại một buổi chiều chưa từng xuất hiện, một buổi chiều mà ta giăng toan lên che kín những khung cửa kính phòng ta và bắt đầu vẽ. ta giam giữ nỗi thổn thức sau mưa của ta sau những tấm toan che cửa sổ.... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (12)

tôi từng được dạy rằng, khiêm tốn là một đám mây luôn có vị trí trên bầu trời. tôi đã nghe theo mọi lời dạy, mọi lời dạy đều đi vào tôi một cách dễ dàng. tôi là một thứ gì đó có thể để mọi thứ đi vào một cách dễ dàng. đôi khi,... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (11)

một khoảnh khắc chưa được đặt tên, ở đâu đó giữa 5 và 6, giữa 1 và 2, giữa 7 và 8. ở đó là một ngoại bang, một thành phố xa lạ, bí ẩn, chưa được đặt tên. thành phố ở giữa những thành phố, khoảnh khắc ở giữa những khoảnh khắc, đó là... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (10)

hãy bắt đầu bằng một cái cằm hướng vào ngực và lông mi mắt vuông góc với sàn nhà. hãy bắt đầu như thể ta đang trầm ngâm suy tư điều gì mông lung lắm, đó là khúc dạo đầu kinh điển. rồi chẳng lần nào ngẩng lên nữa, ta đã quên béng mất bài... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (9)

nhưng vấn đề là như thế này. ai cũng lùi hết, ai cũng muốn miếng đớp của mình to tổ bố hết, và những con buôn chiến tranh đã quá giàu sụ. hệ quả là uỷ ban hoà giải quốc tế ra đời, ranh giới của các quốc gia ra đời. có bốn châu lục... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (8)

khi ta đắm chìm vào những buổi sáng không có tiếng chim, ta thấy ta giống như một con tàu mắc cạn. ta ở đó, khô ráo, như mong muốn của mẹ ta, là một nơi dành cho những kẻ trầm luân tị nạn. một con tàu mắc cạn giữa biển khơi, tự thân nó... Continue Reading →

giờ-xoáy-nước (7)

ta đã giam mình nhiều ngày trong phòng, đã thủ dâm và phún tinh tràn lan lên tấm toan vẽ dở. mẹ ta cứ ngong ngóng tiếng ta cầu kinh, nhưng tất cả những gì ta nghe thấy chỉ là tiếng chà xát thịt da. a ha, ta đang vẽ dở và cần nhiều tinh... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑