khi nào một bài thơ đủ dài? bất tận. thiếp nghe rồi, thưa đức vua. khi nào đêm đủ sâu? bất tận. thiếp hiểu rồi, thưa đức vua. nhưng bất tận nhiều màu, nhiều mùi và nhiều vị lắm. à, còn nhiều nhân cách nữa. bất tận nghĩa là Dalí, nhưng Dalí lại là Dada... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (5)
và nàng bắt đầu khóc. khóc sướng. nàng bắt đầu chạm tới điểm hẫy hừng kiêu hãnh. nàng chợt ngộ ra cái mà đám vật-người kia bêu rếu là gia vị thực chất nó chẳng có thực chất nào cả. cơ-thể-gia-vị là cái thá gì cơ chứ ?! gia vị cho lũ vật-người thối tha... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (4)
chỉ cần thêm vào vài tiếng chim vừa lạ vừa quen, chúng sẽ gọi đó là một ngày. một ngày mới. ôi, những linh hồn mới. những vật-người bước ra khỏi toa tàu, sải bước tự tin vì vừa được ám mùi văn minh quốc tế. chúng đi lại trên vỉa hè và lắng nghe... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (3)
sau khi đọc tương đối nhiều những thứ viết trên tường hầm tàu điện, chúng ta ngớ người ra, đó chẳng phải là ngôn ngữ. đó là một đường hầm mặn đặc khói cần sa. đó là một mặc khải, họ dùng nó để xông ướp một ngày ẩm thấp. mùa thu đã từng được... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (2)
và thời gian trở lại trong một ẩn trạng mới, nơi Dalí bất lực với đống xoong chảo và bữa điểm tâm cho nhân cách đế vương đồng tên họ. hắn quật mồ một mớ ngựa voi và ẩn ức thánh linh. có chút cảm thông cho những sinh linh mong mỏi thiên đàng nhưng... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (1)
và truyền thuyết kể về vị vua thời gian trong căn phòng của mình. vị vua không thích số. vị vua chỉ thích dập thẳng những cái móc câu cuối câu thành một vệt dài vừa đủ để nối những từ hỏi thành một đáp án xuôi và quy nạp thành một múi giờ duy... Continue Reading →
giờ-xoáy-nước (0)
có một cái xoáy nước, đánh thức tôi dậy lúc 5 giờ sáng. à không, tôi đang dùng giờ trong phòng. bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? à, bây giờ chính xác là mấy-giờ-rồi-nhỉ. đó là cách đánh giờ trong phòng của tôi. đó là lúc tôi đặt cho nó một cái tên mà... Continue Reading →