Lấp lánh như nắng hồ, êm đềm như gió sớm, tôi bỗng nhận ra... Tôi yêu em.Em ngồi lặng lẽ trong vườn, tách trà ủ ấm đôi tay nhỏ, đôi mắt xa xăm nhìn về miền nào đó, chắc là nhiều nắng thơm và bướm lạ. Tôi ngồi đây, không quá gần, với tay không... Continue Reading →
Xanh
Tôi để mặc cho rèm cửa hé lộ một khoảng trời xanhmột khoảng trời tuyệt xanh không gợn màu nào nữa cả,tuyệt xanh để con chim giấu được đôi cánh mình trong đấymột con chim tuyệt xanh. Tôi để mặc cho gió thổi áo bay lênphơi bày thịt da tôi mát lạnh,thịt và da của tôi... Continue Reading →
Suỵt — đọc truyện Tru Sa (1)
Tôi gặp nhà văn Tru Sa dường như là vào cuối năm 2016, trong một sự kiện ra mắt loạt sách mới của nhà xuất bản độc lập AJAR mà bạn tôi, nhà thơ Pháp Hoan, có dự phần tác giả. Trong buổi tối đó, tôi còn có duyên biết tới nhà thơ Giáng Vân,... Continue Reading →
Ba cái lẻ tẻ — đọc thơ Vũ Thành Sơn
Tôi không có thói quen làm dấu trang trong khi đọc sách. Tôi ỷ vào trí nhớ tuyến tính của mình cho lần sau giở lại đúng nơi đã đọc qua. Nhưng tôi mới bị hớ một vố khi áp dụng thói quen này trong lúc đọc Ba cái lẻ tẻ của thi sĩ Vũ Thành Sơn.... Continue Reading →
Đơn giản chỉ là người ngồi bên — đọc thơ Lê Vĩnh Tài
Đơn giản chỉ là người ngồi bên— thơ Lê Vĩnh Tàichẳng phải gương mặtchỉ hoa trên tócdịu dàng thơmđôi khi chúng ta vang trong mơnhững câu thơđôi khi chúng ta nghe trong mơlời thân yêu của người bên cạnhem biết không đêm naychúng ta thắp cây nến màu đỏnhững câu thơ thật buồnbốc khóingồi bênđôi... Continue Reading →
Một thần thoại về nỗi tận tâm — dịch thơ Louise Glück (2)
Một thần thoại về nỗi tận tâm Khi Hades quyết định yêu cô gái nàylão nặn cho nàng một trái đất song sinh,mọi thứ hệt như thế, ở dưới đồng cỏ kia,lão chỉ đặt thêm một chiếc giường.Mọi thứ hệt như thế, kể cả ánh mặt trời,bởi vì thật khó khăn cho một cô bétừ... Continue Reading →
Nỗi sợ — dịch thơ Kahlil Griban (1)
Nỗi sợ Chuyện kể rằng, trước khi ra tới đại dương,có một dòng sông vô cùng run sợ.Nàng nhìn lại dặm trường mình đã đi qua,từ những đỉnh non cao,con đường uốn quanh những khu rừng, làng mạc.Và trước mặt nànglà biển khơi vô bờ bến,đi vào đó dường nhưlà mất tăm mãi mãi.Chẳng còn... Continue Reading →
Đêm xuân — dịch thơ Sara Teasdale (1)
Đêm xuân Công viên đêm mù khơi, Rủ rèm che thế giới,Đèn khuya mỏi mi rơi Lóng lanh mờ trong khói.Phố vắng óng ánh vàng, Hồ sương vàng óng ánh,Ánh đèn tựa nét gươm, Tròng trành làn ảo ảnh. Lẽ nào chẳng đủ saoVẻ đẹp này giáng phủXuống tôi đã nghẹn... Continue Reading →
Dạ di — dịch thơ Louise Glück (1)
Dạ di Đây thời khắc khi người gặp lạinhững trái thanh lương trà chín đỏvà trên bầu trời sẫm đennhững dải chim đêm di trú.Cứa lòng tôi suy tưngười chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—những thứ mà ta vẫn tựa nương,chúng thảy đều biến mất.Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?có... Continue Reading →
Tao vẫn đứng lên — dịch thơ Maya Angelou
Tao vẫn đứng lên Mày có thể ghi tao vào lịch sửBằng những lời dối trá đắng cay,Mày có thể đạp tao vào đất bụi,Nhưng cũng như cát bụi, tao sẽ lại đứng lên ngay. Tao tự tin, mày có thấy tức không?Sao trông mày có vẻ rầu rĩ thế?Chắc tại tao đang bước đi... Continue Reading →