ngoài kia trời còn mưa khônganh nơi đâybẻ gãy những móng tay tượngbóng tối khắc lên da câylời thì thầm tối thượnganh vònhainuốtmột chúc thưngăn cản một mầm cây đâm chồi anh khoét một lỗ trên tinh hoànhé cửa cho hậu duệ nhìn ra bóng tốihai tay đan chéobuổi chiều đan chéobóng tối đan chéoanh... Continue Reading →
Riêng tư
Quả đúng. Tôi còn mê man triển lãm cái sự mình lắm. Dẫu Pressfield bảo thế là làm vì động cơ thứ bậc chẳng phải vì cái lãnh thổ riêng tư. Ừ. Tôi còn mê rêu rao cái sự mình riêng tư lắm. Chẳng mấy khi tôi thấy tôi đẹp ngoài những lúc tôi…Nhưng nếu... Continue Reading →
Bạn
Tôi có một cảm xúc đặc biệt với những cô gái bằng tuổi. Hãy hiểu cho, khi tôi viết điều này, tôi không có cảm giác rõ rệt gì về tuổi của mình. Và với những cô gái (nghe nói là) bằng tuổi tôi, tôi lại càng thấy mơ hồ hơn về tuổi tác của... Continue Reading →
Đối thoại về nỗi ăn năn và những rìa thế giới
Anh chẳng thể đi xa hơn. Rìa thế giới đây ư? Thôi nào. Chàng có thể mùi mẫn hơn thế cơ mà? Đây chỉ là một giấc mơ và chàng có thể ngủ bất cứ lúc nào. Có tha hồ những rìa thế giới cho chàng ngẩn ngơ soi mình trên đó và thi ca... Continue Reading →
Và sau đó sẽ chẳng còn sau đó
Hãy viết câu mở đầu và đó là điều duy nhất chàng cần làm, hỡi thi sĩ. Sau đó, chàng có thể lui ra, yên nghỉ.Nhưng chúng tôi cần một lời lẽ mở đầu, hỡi ôi thi nhân run rẩy. Sau đó, chàng có thể đi, có thể đi và không cần trở lại. Nỗi... Continue Reading →
Tìm chữ
Những con chữ biết đợi chờ. Xếp mình sau những ký ức của người. Người phải đi qua biết bao buồn vui, quên nhớ, mới chạm được vào chữ. Lúc đó, chữ đã hoá tro. Người thõng tay vào vùng mông lung rỗng tuếch. Lúc đó, chữ đã hoá lời. Người không còn nhìn bằng... Continue Reading →
Khách
Bỏ quên cái xứ này lâu lắc rồi. Tôi cứ bày bừa ra những chỗ những nơi rồi lại thấy mình chẳng thuộc về nơi nào cả.Tôi lại bỏ đi. Lại làm thêm những xứ khác, những tôi khác. Để mỗi khi quay về chốn xưa, lại thấy mình là khách. Lại tự hỏi rằng... Continue Reading →
Kẻ hoài nghi tín cẩn
Anh ngác ngơ ngó xuống, còn bỏ quên cái gì ở dưới những bánh răng kia ư? Có và không. Thứ duy nhất vẫn ở trong hai lòng bàn tay anh, và anh cần khum tay mà đi tới. Để đi xuống cỗ máy dưới kia hòng tìm một thứ gì bỏ sót, anh sẽ... Continue Reading →
Tôi muốn thú nhận rằng tôi không muốn thú nhận
tôi nghĩ về những cái răng kẹt đâu đó trong lịch sử sở thú. không. hôm nay tôi không viết về nó. tôi nghe thấy chút tipsy trên đường tìm chỗ đậu xe và hàng bánh tráng nướng. về điếu thuốc đầu tiên của nàng trước cửa bưu điện. về gã giữ xe lấy tôi... Continue Reading →
Hannah
dân duyên hải dong buồmtrên hoa văn biển cảtìm kiếm gì sáng naymón quà cho thánh nữlà mặt trời hung dữsoi vị mặn của ngàychim biển hãi hùng bayqua vùng trời sạm cháygã khổng lồ ngủ ngáymê man những vú đồitrên sóng khói mù khơigiấc mơ phi tuyến tínhbài ca phi điệu tínhlá thư trong... Continue Reading →